HOA MAI ĐANG NỞ BÔNG VÀNG
Mùa Xuân năm ấy ra đi,
Nhịp tim thổn thức chỉ vì tự do.
Khiếp kinh, kinh khiếp lần mò,
Nhớ về dĩ vãng giày vò nội tâm.
Cảnh đời quả thật thâm trầm,
Làm sao quên được thanh âm hải hùng.
Thời gian nó chạy như khùng,
Thế rồi trôi mãi theo cùng xót xa.
Xuân về, con cái đàng xa,
Tha hương nhớ Mẹ thầm ca nguyện cầu.
Xin cho DÂN VIỆT hết sầu,
Ôm nhau dùm bọc, qua cầu thương nhau.
Xót xa bao nỗi sầu đau,
Nhớ thương,thương nhớ kết câu ân tình.
Tôi mơ tôi mộng say nhìn,
Xuân về trên nước VIỆT NAM thanh bình.
Cuộc đời dẫu có gian nan,
Nắm bàn tay Mẹ, qua cầu bình an.
Hoa Mai đang nở bông vàng,
Tha hương nhớ Mẹ hiệp dâng lời cầu.
Người ngồi trên đống vàng thau,
Thương người đói khổ, sầu đau cả đời.
Trao nhau câu hát tiếng cười.
Chúa Xuân ban phúc, sống đời bình an
Nam Giao

CHÚA LÀ NIỀM VUI, HY VỌNG TRONG CUỘC ĐỜI CON – GOD IS THE JOY AND HOPE IN MY LIFE
VIỆT NAM TIẾNG NHẠC VANG LỪNG – VIETNAM, A SOUND OF RESONANT MUSIC
TRỌN NIỀM TIN CON DÂNG LỜI CẢM TẠ – WITH COMPLETE FAITH, I OFFER MY THANKS
NỖI NHỚ – NOSTALGIA
CON XIN QUYẾT SỐNG CAN TRƯỜNG – I DECIDE TO LIVE COURAGELY
CON VAN XIN YÊU NGÀI – I BEG YOU TO LOVE YOU