XUÂN VỀ GỢI NHỚ QUÊ HƯƠNG
Nghĩ đời quả thật buồn cười,
Quê cha thì bỏ, quê người thì theo.
Gập ghềnh lê bước cheo leo,
Duyên Xuân e thẹn trôi theo dòng đời.
Riêng tôi một góc không lời,
Nhớ về quê Mẹ dâng lời nguyện xin.
Tha phương dâng tiếng cầu kinh
Cho muôn Người Việt Thanh bình đón Xuân.
Trái tim mang nặng chờ mong,
Hướng về quê mẹ nỗi lòng xót xa.
Ngoài đường bao kẻ nằm co,
Cuộc đời đen tối mân mo qua ngày.
Chạnh lòng thương kẻ thơ ngây,
Ngày Xuân nhớ đến thân gầy bơ vơ.
Xuân nào hết tuổi ngây thơ,
Xót thương thân phận tôi mơ tình Người.
Ngày Xuân lạy Chúa trên trời,
Ban cho dân Viết sống đời tự do.
Thương nhau đùm bọc lắng lo,
Miếng cơm manh áo biết chờ đợi nhau,
Xuân này còn lắm nỗi đau,
Tình Xuân thoa dịu cơn đau thật tình.
Tôi mơ tôi mộng say nhìn,
Xuân về trên nước Việt Nam thanh bình.
Nam Giao

Họ Thấy Người Đi Trên Mặt Biển – They See Him Walking on the Sea
CHÚA GIÊSU TẤM BÁNH TÌNH THƯƠNG – JESUS, THE BREAD OF LOVE
TRÊN DĨA THÁNH CUỘC ĐỜI NIỀM TIN – ON THE HOLY PLAQUE, THE LIFE OF FAITH
NIỀM TIN KHÔNG SỐNG NỮA VỜI – FAITH IS NO LONGER EMPTY,
CHO CON KIÊN VỮNG NIỀM TIN – LET MY FAITH BE STEADFAST
LUYẾN TIẾC THỜI GIAN – REGRETTING THE LOSS OF TIME
THÁNG MÂN CÔI
Tay Cầm Tràng Hạt Mân Mê Nguyện Cầu.
Thêrêsa Thánh Nử Bên Ngàn Thiên.
LỜI KINH DÂNG MẸ LẠI VỀ.
THÁNH THÊRÊSA HÀI ĐỒNG.
LỜI KINH CON DÂNG LÊN MẸ